The Archive
Những mảnh vỡ ký ức về ranh giới, sự sinh tồn và hành trình tái sinh.
Fragments of memory on borders, survival, and rebirth.
Phiên bản tiếng Việt
English Version
Chapter 01
Bạn ấy mười một tuổi, bạn gái ấy tên Fatima. Và đêm đó, bạn ấy phải một mình vượt qua lằn đạn biên giới trong bóng tối mù mịt, nơi mà cái chết và sự sống chỉ cách nhau bằng một hơi thở
"She was eleven. Her name was Fatima. And that night, she had to cross the bullets of the border alone in the pitch black, where life and death were separated by only a single breath."
Chapter 02
"Ba giờ sáng, chúng tôi cập bến tàu Long Bình. Nơi đây đầy rẫy những chuyến tàu đêm và những ánh mắt nhìn nhau đầy cảnh giác. Từ chiếc ghe chở hàng tiến về cửa khẩu Khánh Bình,"
"At three in the morning, we reached Long Bình. There were boats everywhere. Moving in the dark. People looked at each other. Quiet. Careful.
Chapter 03
Tiếng ‘cạch cạch’ của những quân cầu thủ nhựa va vào bóng đã trở thành bản nhạc hy vọng của gia đình tôi tại xóm Việt kiều 386 . Âm thanh ấy vang lên từ sáng sớm đến tận đêm khuya, biến hai chiếc bàn gỗ thành một "cỗ máy in tiền" thực sự. Sáng mở mắt ra là nghe.
"I hear it in the morning when I open my eyes. I still hear it at night, even in my sleep. The two wooden foosball tables—the rhythmic clacking of the players hitting the ball—start to feel like something that makes money on their own.
Chapter 04
Tôi tưởng tượng ra đủ thứ. Tôi nghĩ: “Trên đường về nếu mình bị bắt thì sao?” “Người ta có cho mình về không?” “Có phải ở tù không?” Tôi không hiểu rõ “ở tù” là gì, chỉ biết khi còn ở Việt Nam tôi nghe qua các câu chuyện “thuyền nhân Việt Nam” vượt biên không thành công bị bắt lại và ở tù…
"What if I get caught? Will they let me go back? Do I have to go to prison? I didn’t really know what “prison” meant. I just remembered stories I heard in Vietnam. About people trying to leave by boat. Getting caught. Being locked away.
Chapter 05
Thay vì rà thắng xe, bác tài lại chọn một quyết định điên rồ: Nhấn ga bỏ chạy. Tiếng máy gầm lên như con thú bị thương. Mọi người trên xe chao đảo. Có người la lên: “Trời ơi!” “Có chuyện gì vậy?” Có người nắm chặt thành ghế. Có người cúi rạp xuống.Tôi chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra. Chỉ biết là xe đang chạy rất nhanh. Nhanh hơn lúc nãy. Nhanh đến mức tôi thấy sợ.
"There are lights outside. And people. I hear shouting. Orders to stop the bus. Vietnamese border soldiers.The bus slows for a moment.Then—It jerks forward. Instead of stopping, the driver makes a crazy choice. He presses the gas and runs. The engine roars like a hurt animal."
Chapter 06
Bỗng nhiên — một tiếng nổ vang lên.“ĐOÀNG!” Xé toạc màn đêm biên giới.Tôi giật bắn người. Một tiếng nữa. Rồi thêm tiếng nữa. Tôi không biết đó là gì. Nhưng tôi biết… Không phải tiếng bình thường. Người trên xe bắt đầu la lớn: “Bắn đó!” “Trời ơi!” “Chết thôi!Tôi không biết ai đang bắn, cũng không hiểu tại sao người ta phải bắn.”
"BANG! It tore through the dark border night.I jerked. Another one. And another. I don’t know what it is. But I know… it’s not normal. People on the truck start shouting. “They’re shooting!” “Oh my God!” “We’re going to die!” I don’t know who is shooting. I don’t know why they have to shoot"
Chapter 07
Trong đầu tôi thoáng qua một ý nghĩ: “Đây là Việt Nam rồi…” Tôi đã về tới đất mẹ. Nhưng không phải cách một đứa bé mười một tuổi mong muốn. Không ai nói gì với tôi. Không ai hỏi tôi đi với ai. Tôi đi theo dòng người, bị dẫn vào một căn nhà nhỏ — đồn biên phòng. Bên trong ánh đèn vàng nhạt. Không sáng. Nhưng đủ để thấy mọi thứ.Tường xi măng. Sàn lạnh. Mùi khói súng vẫn còn thoang thoảng trong không khí. Tôi tự tìm chỗ ngồi vào một góc.
"A thought flashes in my head: This is Vietnam. I reached my motherland. But not in any way a child of eleven should. No one talks to me. No one asks who I am with. I follow the line of people, led into a small building—a border post. Inside, the light is dim yellow. Not bright. But enough to see.Concrete walls. Cold floor. The smell of gun smoke still lingers in the air. I find a place in the corner and sit down."
Chapter 08
Trong cơn tuyệt vọng… Đúng lúc đó— Tôi thấy một bóng người. Là một người phụ nữ từ hướng trong đồn đi ra. Đi ngang qua tôi. Không nhanh. Không chậm. Tôi không kịp suy nghĩ. Không kịp chọn lựa. Chân tôi tự chạy tới. Tôi đưa tay ra. Nắm lấy vạt áo. Giọng tôi bật ra: “Dì ơi… cho con theo về Sài Gòn với…”. Đó không chỉ là lời cầu cứu, đó là tiếng gọi của một sinh linh đang cố bám lấy tia hy vọng cuối cùng để không bị nuốt chửng bởi bóng tối.
"I see someone. A woman. Walking out from the station. She passes by me. Not fast. Not slow. I don’t think. I don’t choose. My feet run. My hand reaches out and grabs the edge of her shirt. “Auntie… please let me go with you to Saigon…” It wasn’t just a cry for help; it was the call of a soul clinging to the last spark of hope, desperate not to be swallowed by the darkness."
Chapter 09
Tiếng ai giống con Oanh quá vậy? Mà con đang ở bên Miên mà...Rồi ba mẹ bước vào. Giây phút ấy, cả thế giới như ngừng quay. Tôi thấy khuôn mặt mẹ biến dạng, cái miệng méo xệch đi. Mẹ muốn gào lên tên tôi nhưng cổ họng nghẹn đắng. Mẹ khóc một cách vô thức, những giọt nước mắt rơi trên gò má hốc hác của người đàn bà vừa đi qua cơn bão lòng.
"Why does that sound like Oanh? But she’s still in Cambodia…Then my parents walk in. In that moment, everything stops. I look at my mom. Her face looks strange. Her mouth is twisted. She wants to call my name… but no sound comes out. Her throat is stuck. She cries. Without control. Tears fall down her thin cheeks"
Chapter 10
Những họng súng, những đêm đen biên giới hay cả nỗi cô đơn cùng cực ngoài kia... tất cả đều lùi lại phía sau, nhường chỗ cho một niềm tin ấm áp đang lan tỏa trong lồng ngực.Tôi cũng biết, từ nay về sau, chỉ cần có gia đình và có Chúa ở cùng, con đường phía trước dù có gập ghềnh đến đâu, tôi cũng sẽ không bao giờ phải sợ hãi thêm một lần nào nữa..."
"there is no border I can’t cross anymore. No pain that will stay forever.If we hold on to each other. If we really believe God is there. Then maybe nothing is that scary.The guns. The dark nights at the border. The feeling of being alone. They stay behind."
Sở hữu cuốn hồi ký
Available now on Amazon Worldwide and Google Book